Tỉnh ngộ sau 4 ngày vợ thả cho thoải mái với bồ

12:08:00 06/08/2015 | Tác giả: Đan Nguyên
So với vợ tôi, em trái ngược hoàn toàn. Em nhỏ nhẹ, dịu dàng, lúc nào cũng biết chiều lòng tôi. Càng ở bên em lâu tôi càng nuôi tham vọng lấy em về làm vợ. 
Thế nhưng khi sống cùng em, tôi mới ngã ngửa. Vợ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, đôi lúc còn có vẻ nam tính hơn cả tôi. Cô ấy quyết đoán, dứt khoát không chỉ trong công việc mà cả khi làm vợ nữa.

Tôi có bồ cũng bởi quá mệt mỏi trước những áp lực vợ đặt lên vai. Vợ muốn tôi phải đi học thạc sỹ, phải có bằng cấp để nhanh thăng quan tiến chức, cô ấy còn không ngại tìm đến những mối quan hệ để nhờ vả cho tôi. Cảm giác một thằng đàn ông mà cứ phải sống dưới cái bóng vợ mình luôn thật khó chịu.

Thế nên thời điểm quen Hương, tôi đã si mê ngay em mà không có cách nào cưỡng lại được. So với vợ tôi, Hương trái ngược hoàn toàn. Em nhỏ nhẹ, dịu dàng, lúc nào cũng biết chiều lòng tôi. Càng ở bên em lâu tôi càng nuôi tham vọng lấy em về làm vợ.

Vợ tôi khi biết tôi có bồ, thay vì giận dữ, trách móc lại chỉ lạnh lùng hỏi tôi: “Anh có muốn rời khỏi đây không?”. Câu hỏi quá đỗi bình tĩnh này của cô ấy như thế giọt nước làm tràn ly. Tôi nhanh chóng thu xếp đồ đạc rồi đi khỏi. Chẳng có lý do gì mà tôi phải chịu đựng thêm nữa. Tôi có Hương, cô nhân tình dễ chịu và thương yêu tôi biết bao.

Gặp em, tôi lao vào quấn lấy em như để giải tỏa hết mọi ấm ức kiềm chế bao lâu. Tại sao tôi cứ phải chịu đựng mãi một người phụ nữ chẳng thiết tha gì mình thế kia chứ? Hương yêu thương và quan tâm tôi hơn nhiều!


Tôi si mê em không có cách nào cưỡng lại được, em trái ngược hoàn toàn với vợ tôi (ảnh minh họa)

Thế nhưng trái với sự hân hoan của tôi, Hương lại đăm chiêu thấy rõ khi nhìn thấy chiếc vali tôi dựng ở góc nhà. Tôi muốn gần gũi thì em kêu mệt và từ chối tôi. Suốt 4 ngày sau đó sống ở nhà em, Hương luôn tỏ thái độ bực dọc. Cơm em nấu thì dở tệ và căn nhà của em luộm thuộm đến khó tả.

Khi chúng tôi đang ôm nhau trên giường, em thì thầm hỏi tôi: “Thế anh bỏ vợ thì giờ căn nhà đó tính sao?”. Tôi hôn lên cánh tay em rồi thủng thẳng đáp: “Thì để thế thôi, nhà của vợ anh mà.”. Em tròn mắt nhìn tôi rồi dịu giọng: “Thế cái xe ô tô anh hay đi đó, anh có mang sang đây luôn không?”. Tôi bật cười nhéo mũi em một cái: “Xe đó của bố vợ anh. Anh mang sang đây làm gì?”

Em vội đẩy tôi ra rồi sẵng giọng: “Nhà thì của vợ anh, xe của bố vợ anh. Thế anh thì có cái gì hả?”. Tôi kéo lại em và vòng tay mình: “Thì anh có em đây!”.

“Có có cái con khỉ!”. Hương đẩy mạnh tôi tí thì lăn xuống giường. Em đứng chống nạnh quắc mắt lên nhìn tôi: “Thế anh định sang đây ăn bám tôi đấy à? Con này không thừa tiền thừa của đâu nhé!”.

“Em chẳng bảo chỉ cần anh còn anh dám bỏ vợ em sẽ nuôi anh cơ mà!” – Tôi bàng hoàng nhắc lại những lời Hương từng nói.

“Anh bị dở à? Anh diễn sâu quá rồi đấy! Thôi, 4 ngày qua tôi không tính với anh nữa. Giờ anh ra khỏi đây cho tôi nhờ!”.

Biết tôi chẳng còn gì, cô nhân tình thẳng tay đẩy tôi ra khỏi cửa nhà 

Nói xong Hương cứ thế dọn hết quần áo của tôi ném vào vali rồi xách thẳng ra ngoài hành lang. Cô nhân tình bé nhỏ lúc nào cũng nói lời dịu dàng giờ đây chẳng khác nào con sư tử cái lồng lên khiến tôi chết khiếp. Ra là cô nàng chỉ nhìn vào căn nhà, chiếc xe, cả vị trí của tôi ở cơ quan để nghĩ rằng khi tôi bỏ vợ, cô nàng sẽ nghiễm nhiên trở thành bà chủ của những thứ đó. Tôi bật cười chua chát, cảm thấy cuộc sống của mình bế tắc cực độ.

Đang thất thểu bước trên đường thì tôi nhận được cuộc điện thoại của bố vợ. Thôi chuyện gì đến cũng phải đến, có lẽ vợ tôi đã sang thưa chuyện rồi. Tôi giữ vẻ mặt của mình bình tĩnh nhất có thể rồi sang đó. Nào ngờ, chẳng thấy không khí đáng sợ nào chờ sẵn, bố vợ tôi đang ngồi chơi cờ ngoài sân vẫy tôi vào nhà. Mẹ vợ thì đang tất bật với chảo ném rán rồi tôi sững ra khi thấy vợ từ đâu bước vào mỉm cười hỏi: “Anh đi công tác có mệt không?”. Tôi lựa lúc mẹ vợ không để ý, kéo vợ tôi ra góc hỏi nhỏ: “Sao..sao em biết?”. Vợ tôi không nói gì, chỉ nháy mắt rồi nhún vai.

Cảm giác hối hận đầy ứ khiến tôi không sao nuốt nổi cơm bữa tối hôm đó. Nhìn vào mắt vợ, tôi nghĩ cô ấy đã tha thứ cho tôi. Nhưng còn tôi, tôi không dám tha thứ cho bản thân mình. Đây là bài học mà suốt đời tôi không quên nổi!

Đan Nguyên