Sai lầm đó đã ám ảnh tôi hằng đêm

12:08:00 17/08/2015 | Tác giả: Lan Anh
Cầm tiền của anh đưa cho nhà, tôi vô cùng nhục nhã. Những ngày sau, tôi luôn bị sai lầm đó ám ảnh và tự cảm thấy khinh bỉ chính mình. Tôi viết câu chuyện này để có được sự nhẹ nhõm trong lòng. Mọi người có thể tùy ý đánh giá về tôi.
Tôi năm nay 24 tuổi, ngoại hình xinh xắn, công việc đàng hoàng. Mặc dù công việc của tôi khá tốt nhưng lại không là gì so với những nợ nần gia đình tôi đang gồng gánh. Mấy năm trước, ba tôi làm ra tiền nên gia đình rất sung túc. Sau này, ba tôi bị người ta lừa, gia đình lâm vào thế khó khăn với những khoản nợ ngày càng nhiều.

Là chị cả, tôi còn một em trai đang tuổi lớn nên từ năm học lớp 11 tôi đã nói mình là sinh viên để đi dạy thêm kiếm tiền. Lên đại học, tôi lao vào làm thêm, bỏ cả mấy tiết học không quan trọng, nhiều khi 11, 12h đêm mới về phòng trọ. Tôi luôn cố gắng giữ mình để không sa ngã. Sau này ra trường đi làm, công việc văn phòng cũng khá tốt. Tiền lương tôi chỉ giữ lại một ít tiêu xài, còn lại gửi về cho ba mẹ.

Cách đây mấy tháng, nhà tôi cần gấp một khoản tiền để trả nợ. Số tiền không quá lớn nhưng với tình hình tài chính của gia đình, nó nằm ngoài khả năng của chúng tôi. Tôi bí thế chẳng biết xoay mượn ở đâu. Mượn được ai tôi đều đã mượn. Tôi cũng chẳng có người yêu để dựa vào vì luôn mặc cảm gia đình khó khăn. Tôi không thể vay ngân hàng vì vẫn còn khoản vay trước đó đang trả lãi hàng tháng. Nhưng tôi không nỡ để ba mẹ thất vọng. Hồi còn khá giả, ba mẹ luôn lo cho tôi không thiếu thứ gì. Tôi luôn hy vọng ba mẹ sẽ bớt cực khổ hơn. Túng quẫn, tôi quyết định làm liều.


Tôi đăng tin tìm người yêu trá hình trên mạng. Trong một tuần, tôi đã nhận được rất nhiều email hồi âm của họ, đàng hoàng có, bất lịch sự cũng có. Phần lớn tôi đều không trả lời. Trong đó có email của một anh nói có thể cho tôi số tiền tôi cần. Anh hơn tôi mười mấy tuổi, đã có vợ và công việc tốt. Tôi có gặp anh một lần và cảm thấy anh là người đàng hoàng lịch sự. Tôi từng hỏi chuyện về vợ anh nhưng anh từ chối không nói.


Vì sai lầm này mà tôi bị ám ảnh hằng đêm. (Ảnh minh họa)

Thực lòng tôi không muốn làm chuyện đó với anh vì sợ mang tiếng phá hoại gia đình người khác. Mẹ tôi vẫn thường nói như vậy là thất đức, sẽ bị quả báo. Tôi luôn lần lữa chuyện này, anh cũng chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo. Nhưng anh lại là người được nhất trong những người liên hệ với tôi, tôi cũng đang thực sự rất cần tiền. Cuối cùng tôi đã đồng ý.

Chúng tôi đi khách sạn cùng nhau, nhưng mọi chuyện lại tệ hơn tôi nghĩ. Vì không có kinh nghiệm và cũng quá căng thẳng nên tôi cảm thấy rất khó chịu và đã khóc. Anh cũng có vẻ không nỡ nên từ bỏ. Nhưng anh vẫn đưa tiền cho tôi và bảo để lần sau. Tôi hỏi anh không sợ tôi lừa anh à? Anh cười bảo anh biết khá nhiều về tôi, biết tôi ở đâu nên không sợ. Lúc đó tôi vô cùng hoảng sợ, tôi sợ anh sẽ dùng điều đó đe dọa tôi.

Cầm tiền của anh đưa cho nhà, tôi vô cùng nhục nhã. Những ngày sau, tôi luôn bị ám ảnh về chuyện phá hoại gia đình người khác, tự cảm thấy khinh bỉ chính mình. Lúc đó, tôi biết đời tôi đã kết thúc. Tôi sẽ không bao giờ có được hạnh phúc vì bí mật nhơ bẩn này.


Bẵng đi mấy tháng, cuộc sống của tôi lại trở nên bình thường thì anh nhắn tin, bảo tôi “Bù cho anh chuyện hôm đó”. Lúc đấy tôi rất hoang mang nhưng vẫn nhắn tin lại. Tôi xin lỗi anh vì không thể làm chuyện đó. Tôi thấy có lỗi với vợ anh vô cùng.

Anh bảo chỉ một lần thôi và sẽ không gặp tôi nữa. Tôi rất sợ anh sẽ dùng chuyện cũ để đe dọa tôi, hoặc tìm đến công ty bêu rếu. Nhưng tôi vẫn từ chối. Tôi đã sai lầm một lần không có nghĩa tôi cho phép mình tiếp tục như vậy. Tôi không muốn lại sống trong ám ảnh và dằn vặt nữa. Tôi bảo nhất định sẽ trả lại tiền cho anh.

Cuối cùng anh tôn trọng quyết định của tôi và hỏi khi nào trả tiền cho anh. Tôi chẳng dư dả gì nên hỏi anh có thể chuyển khoản trả góp hằng tháng không. Anh cho tôi số tài khoản và bảo tôi mỗi tháng trừ chi tiêu dư bao nhiêu thì chuyển cho anh, tháng nào không dư thì thôi. Lúc đó tôi bỗng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng vì đã không phạm thêm sai lầm. Mặc dù tôi lại gánh thêm một khoản nợ nhưng tôi chấp nhận. Tôi nhắn tin cảm ơn anh và hy vọng anh đàng hoàng thật sự, sẽ không làm khó hay đâm sau lưng tôi.

Tôi biết mình đã làm nhiều việc sai lầm, bản thân tôi cũng không tha thứ cho mình. Tôi biết mọi người sẽ khinh bỉ và coi thường tôi. Nhưng tôi chấp nhận tất cả.

Theo Trí Thức Trẻ