Nỗi đau 10 năm tìm kiếm tình cũ

12:06:00 20/06/2015 | Tác giả: Đan Lê
 Hơn mười năm qua, tôi vẫn có ý tìm Thủy. Tôi không rõ bản thân mình yêu hay hận Thủy, chỉ là trong lòng rất muốn gặp lại, muốn được biết cô sống ra sao.
Sau ba năm yêu nhau đậm sâu, Thủy đột ngột nói lời chia tay. Khi ấy, công ty của tôi đang trên bờ vực phá sản. Cô gái nói cả đời sẽ ở bên tôi bỗng nhiên muốn chuyện tình yêu của chúng tôi dừng lại. Hai sự việc dồn đến cùng một lúc khiến tôi tưởng mình không gượng dậy nổi. Trước thái độ cương quyết của Thủy, tôi biết mình có níu kéo cũng vô ích.
Ba năm yêu nhau, chúng tôi chưa một lần đi quá giới hạn. Nhưng đúng vào lúc chia tay, Thủy nói muốn trao đời con gái cho tôi. Vì yêu và hận Thủy nên tôi đồng ý. Vậy là Thủy trở thành người phụ nữ của tôi, tôi coi đó là cách Thủy xin lỗi cho việc rời bỏ tôi vào lúc khốn khó và bởi thế, tôi hoàn toàn không có chút day dứt nào. Chuyện của chúng tôi kết thúc sau đêm đó.


Hai năm sau, công ty của tôi may mắn thoát khỏi giai đoạn khó khăn và bắt đầu khởi sắc. Tôi trở thành ông chủ nhỏ, trong tay cũng có chút tiền. Lúc này tôi muốn gặp lại Thủy xem cô sống ra sao và quan trọng hơn để cô thấy bản thân đã sai lầm khi rời bỏ tôi. Và tôi được gặp Thủy thật. Cô vẫn xinh đẹp như xưa, cuộc sống xem chừng nhàn hạ bởi trên người cô toàn hàng hiệu, một bước lên xuống xe đưa, xe đón. Thủy nói chuyện với tôi chừng mười phút, cô thông báo đã lấy chồng, sẽ sang Mỹ định cư.
Gần 4 năm sau, tôi kết hôn. Tôi không yêu vợ nhưng kết hôn là một việc nhất định phải làm để tròn bổn phận làm con. Tôi chọn cho mình một cô gái hiền lành, không tham vọng, biết chăm lo gia đình. Đêm tân hôn, nhìn tấm ga trải giường trắng xóa cùng thái độ hoảng sợ của vợ, tôi biết vợ không còn trinh trắng trước khi lấy tôi. Hơn một năm sau đó, vợ chồng tôi đón đứa con đầu lòng. Lúc này tôi mới thấy có sợi dây liên kết vợ chồng. Nhìn đứa bé nhỏ xíu, nằm ngoan ngủ trong nôi, tôi nghĩ đã đến lúc mình sống cùng gia đình và hoàn toàn quên Thủy. Nhưng mọi chuyện không toàn vẹn như tôi mong muốn. Con trai tôi bị viêm võng mạc bẩm sinh nên mất khả năng nhìn. Chúng tôi liên hệ với nhiều bệnh viện, chờ đợi có người hiến tặng mắt cho bé. Chưa bao giờ tôi thấy lòng mình đau đớn đến vậy.
Lúc này Thủy lại xuất hiện. Bao năm xa cách, không hề có chút liên lạc, vậy mà nghe giọng Thủy, tôi bật khóc rồi kể cho cô nghe về bất hạnh của gia đình. Cô ấy động viên tôi: “Rồi bé sẽ ổn thôi, anh đừng lo lắng quá”. Như một phép màu, mấy ngày sau phía bệnh viện thông báo có người hiến tặng mắt cho con tôi. Ca phẫu thuật thành công, một tháng sau con tôi bắt đầu nhìn được những vật đơn giản, ít màu sắc.
Tôi rất muốn biết ai là người hiến tặng mắt nhưng bệnh viện từ chối tiết lộ thông tin, chỉ cho tôi biết đó là một người phụ nữ đã mất vì bệnh ung thư. Tôi lấy ngày phẫu thuật cho con làm ngày giỗ người ấy. Hàng năm gia đình tôi đều làm cơm cúng, thắp hương như một lời cảm ơn từ đáy lòng.
Thời gian trôi qua, mọi việc đều trôi chảy. Có điều tôi vẫn không thể yêu vợ. Tôi vẫn nhớ đến Thủy, có khi nỗi nhớ cồn cào xé tâm can. Tôi vẫn luôn để ý tìm kiếmtin tức về Thủy nhưng thật kỳ lạ, hệt như Thủy đã biến mất khỏi thế giới này bởi bạn bè cô chẳng ai gặp Thủy hay có bất cứ thông tin gì về cô. Cứ thế mới nhắm mắt đã hơn mười năm trôi qua kể từ lần gặp Thủy cuối cùng. Cho tới cuối năm ngoái tôi mới tìm thấy cô. Cuộc hẹn không gặp trước khiến tôi chỉ muốn chết đi vì đau đớn.
Chiều 30 Tết, tôi theo một người bạn đến nghĩa trang ngoài thành phố. Bố cậu mới mất được vài tháng. Vì trước đó chưa đến chia buồn nên cuối năm tôi cùng bạn đến nghĩa trang mời người đã khuất về ăn tết cùng gia đình. Ở đây tôi gặp Hân, Hân là bạn của Thủy. Tôi tiến lại định hỏi thăm vài câu. Nhìn vào ngôi mộ nơi Hân vừa thắp hương, tôi chết đứng khi thấy hình của Thủy.
Tôi lờ mờ hiểu ra câu chuyện. Nhìn vào bia mộ, tôi thấy thời gian Thủy mất đúng năm con tôi được mổ mắt. Kể cả ngày cô mất cũng gần với thời gian ca phẫu thuật diễn ra. Đầu óc tôi quay cuồng, hỗn loạn với hàng trăm câu hỏi. Tôi hỏi Hân, cô đáp ngắn gọn: “Ung thư”. Không khó để xác nhận chính Thủy là người hiến mắt cho con tôi.
Năm xưa, Thủy kiên quyết chia tay tôi, đồng ý lấy một người giàu để anh ta bỏ tiền đầu tư, cứu công ty tôi khỏi bờ vực phá sản. Câu chuyện nghe như chỉ có trong phim lại xảy ra với tôi. Về đến nhà, tôi không dám nhìn vào mắt con trai mình. Tôi cảm thấy Thủy ở khắp nơi trong nhà tôi. Ăn Tết xong, tôi thu dọn đồ đạc và rời nhà đi. Cho đến nay tôi vẫn chưa tìm được sự bình yên và thanh thản cho tâm hồn.

Đan Lê