Nếu thời gian quay lại liệu anh có còn muốn nắm lấy tay em

12:07:00 01/07/2015 | Tác giả: Lan Anh
 Em là đứa con gái dở dở ương ương, hành động theo cảm tính, nói những điều ngây ngô làm những hành động điên rồ, ấy vậy mà anh vẫn ở bên dù cho em có đuổi anh đi. Anh à! Yêu nhau hơn 3 năm nhưng đôi khi em muốn hỏi: “Liệu thời gian quay lại lần nữa, anh có còn muốn nắm lấy tay em.”
 Anh à! Thời gian trôi qua thật nhanh anh nhỉ, thấm thoắt mới đó mình đã gắn bó với nhau được hơn 3 năm rồi. Ba năm qua có biết bao giận hờn lẫn niềm vui anh nhỉ. Đôi khi em thầm cảm ơn ông trời đã đưa anh đến bên em, yêu em và chở che cho em.

Trước khi đến với anh, em là cô bé mềm yếu dễ bị tổn thương, em nép mình trong sợ hãi. Em sợ, sợ tất cả kể cả việc yêu thương. Anh là người đã kéo em dậy, dắt em vượt qua chính nỗi sợ hãi của mình. Anh quan tâm em như một đứa trẻ bị thương, anh chăm chút em từng tý một.

Nhiều lần em ốm nằm viện bê bết, chính anh là người chăm sóc, vì bố mẹ em ở xa. Trong cơn mơ màng của những mũi tiêm và lọ thuốc em nghe bác sĩ hỏi anh là người yêu của em à. Anh trả lời: “Không, đây là vợ em.” Câu nói đó khiến em thấy yên lòng và chìm vào giấc ngủ, rồi khi anh bắt em đi khám lại, em run rẩy chùn bước trước cổng bệnh viện không dám vào. Nhưng anh cứ cổ vũ em đi vì anh rất lo lắng cho em, lúc đó trong đầu em chỉ nghĩ rằng “Lỡ may mình mắc bệnh nan y thì sao? Chắc lúc đó mình sẽ rời xa anh mãi mãi.”

(Ảnh minh họa)

Ngồi chờ kết quả như chờ án tử hình với em vậy, em cúi gằm mặt, nước mắt cứ rơi lả chả. Còn anh, anh chẳng nói gì chỉ nắm lấy tay em và kéo em nép vào ngực. Bàn tay đó luôn nắm lấy tay em dù có đi chợ mua đồ, đi mua sắm, đi ăn hay đi bất cứ đâu. Anh vẫn luôn làm vậy, khiến ai nhìn vào cũng phải ghen tỵ.

Bác sĩ mở phòng ra và gọi em vào, chân em như cứng lại không bước nổi, nhưng… may quá, ông ấy bảo không sao đâu, đừng sợ. Bác sĩ nói em ổn, em chỉ bị kích động chứ không có vấn đề gì, nghe tin xong em vui muốn xỉu. Anh ôm lấy em và nói: “Đấy anh đã bảo không sao mà.” Em lại khóc nhưng là giọt nước mắt của hạnh phúc.

Đôi khi em thấy mình thật tệ, bướng bỉnh cứng đầu, mỗi lần em gây lỗi, anh buồn, anh là người có quyền giận. Nhưng loay hoay lúc em lại giận lại rồi biến mất, tắt máy, khóa facebook, làm anh điên đảo kiếm tìm. Em thấy mình thật tệ khi cứ làm anh buồn nên em hay trốn ở nơi nào đó để bình tĩnh suy nghĩ lại. Mỗi lần tìm được em, anh chỉ ôm em nhẹ nhàng từ phía sau mà chẳng bao giờ trách móc, cái ôm của anh luôn khiến tâm hồn em được xoa dịu.

Anh- người con trai luôn nhẹ nhàng và tình cảm, anh yêu em khiến bạn bè phải xuýt xoa là sao mà tình cảm thế. Còn em, đứa con gái dở dở ương ương, hành động theo cảm tính, nói những điều ngây ngô làm những hành động điên rồ, ấy vậy mà anh vẫn ở bên dù cho em có đuổi anh đi. Anh à! Yêu nhau hơn 3 năm nhưng đôi khi em muốn hỏi: “Liệu thời gian quay lại lần nữa, anh có còn muốn nắm lấy tay em.”

Nhiều lần em đuổi anh đi vì anh xứng đáng tìm được ai kia tốt hơn em, xinh đẹp hơn em. Nhưng anh cứ bảo: “Em đâu có xấu với lại anh đâu đi tìm người hoàn hảo, với anh, anh chỉ muốn yêu người khiến trái tim anh rung động.” Em là đứa con gái may mắn quá phải không? Khi mà được anh yêu nhiều như thế. Cảm ơn anh đã nắm lấy tay em, dù thời gian có quay lại, em vẫn mong anh nắm chặt tay em lần nữa, vì như vậy anh đã cứu rỗi cuộc đời của một con người rồi. Ngày mai, em lại được nắm tay anh nhưng là cái nắm tay ý nghĩa của cuộc đời. Chúng ta sẽ bước vào lễ đường, ngày mai em là cô dâu, còn anh là chú rể. Vậy nên, nếu có hối hận thì vẫn còn gần 1 ngày cho anh suy nghĩ đấy. Còn nếu đã xác định nắm lấy tay em thì hãy nắm lấy nó cả cuộc đời này anh nhé. Em yêu anh!

Lan Anh